You are here

Blog của VietTuSaiGon

Hiện tượng vô văn hóa tập thể

Xét về góc độ xã hội, vô văn hóa tập thể là căn bệnh nguy hiểm nhất trong những căn bệnh có liên quan đến tính người và danh dự quốc gia.
Nếu như một vài thành tố trong bộ máy nhà nước rớt vào tình trạng kém thiếu kém văn hóa thì câu chuyện sẽ dừng ở mức cục bộ, nhưng, một khi vô văn hóa đã đạt ngưỡng tập thể khi nói về một quốc gia, điều này còn ghê gớm hơn cả họa xâm lăng.
Và, hơn bao giờ hết, Việt Nam đang nằm trong tình trạng vô văn hóa tập thể.

Trò phân mảnh và tung hỏa mù của an ninh Cộng sản

Có hai loại trò chơi mà cho đến thời điểm này vẫn còn rất hiệu dụng, đắc địa mà nhà nước Cộng sản nói chung và ngành công an của họ nói riêng vẫn đang dùng, đang áp dụng triệt để, đó là: Phân mảnh thông tin và Tung hỏa mù.
Chặn luồng và đưa tin trên các phương tiện truyền thông

Chết nhăng răng vì… thi đại học

Nhà ông Thông năm nay, mà đúng hơn là một tuần nay nghe ra xôm tụ và cực kì gay cấn, rắc rối bởi hai sự vụ: Chưa kịp giải quyết xong vụ bà mẹ vì mê thi đại học đã nằng nặc đòi nộp gấp hồ sơ vào trường cao đẳng nghệ thuật, ông phải làm động tác giả đi nộp hồ sơ, trong lúc ông đi tránh mặt, bà cụ ở nhà ê a đọc truyện Kiều, thơ Tố Hữu, thơ Hồ Chí Minh và làm toán cộng trừ nhân chia để “lên kinh ứng thí”, đùng một cái ngã lăn ra vì tai biến não. Chưa xong, thêm chuyện cô con dâu nằng nặc đòi anh con trai phải “đúc con” vì năm nay cô đã 32 tuổi, cơ hội “đúc con” chỉ còn có vài tháng.

Cấm đoán hay là bưng bít và sợ hãi?

Theo bản tin RFA: “Vào 9 giờ tối ngày 2 tháng 7, nhà phê bình văn học Nguyễn Hoàng Đức đã bị công an sân bay Nội Bài, Hà Nội chặn lại không cho xuất cảnh khi ông được thư mời của Tòa thánh Vatican tham dự lễ "Bế mạc phần điều tra tại địa phương" trong hồ sơ phong Chân phước và hiển thánh cho Hồng Y Phanxico-Xavie Nguyễn Văn Thuận…”.

Tinh thần của một cuộc nổi dậy

Trong nửa giờ đồng hồ, trong lúc các giám thị đang ngồi chễm chệ xem những trại nhân nhễ nhại mồ hôi, những con người bị bỏ đói và bị đánh đập tranh nhau quả bóng làm trò vui cho các quản giáo, bất ngờ, một cuộc nổi dậy đồng loạt và có tính toán của trại nhân đã khiến cho giới chức, cán bộ công an phải tá hỏa, giật mình.
Một cuộc nổi dậy có tổ chức, có tính toán và có hệ thống khoa học chứ không đơn thuần là một cuộc nổi dậy mang tính bản năng để đòi khẩu phần ăn như các đài, báo trong nước loan tin.

Kỉ lục của miếng ăn

Có lẽ không cần bàn thêm, suốt gần một tháng nay, câu chuyện về Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, một câu chuyện hoàn toàn có xuất phát động cơ không dính dự gì đến cái ăn nhưng lại bị truyền hình nhà nước bóp méo, đẩy sự việc đến chỗ hơn thiệt về cái ăn và làm cho người ta hiểu lệch bản chất của nó.

Sự im lặng của con sói

Xin mở ngoặc, có hai vấn đề cần tường minh trước khi đi vào câu chuyện. Đó là khái niệm Hậu Cộng sản và thân phận trí thức nhằm ám chỉ đối tượng nào? Khái niệm Hậu Cộng sản, có lẽ cũng không mới nhưng chưa phổ thông, ám chỉ những công tử đỏ, hoàng tử đỏ thời cơ chế thị trường, trong lúc quyền lực phe nhóm, thế lực Cộng sản hoàn toàn nằm trong tay họ nhưng phương thức kinh tế thì lại là kinh tế thị trường, đây là cách chơi “gom bi” trong bàn billiard quyền lực mà nhà cầm quyền Việt Nam đã khéo giữ cơ, dồn bi, giấu bi để đến nước cuối, họ nắm thế “thượng phong”.

Từ chuyện “Khối già”, nghĩ về một Việt Nam già cỗi

Tôi có hai người bạn khá thân, một anh Sài Gòn, một anh Quảng Ngãi, họ đều học giỏi, con nhà khá giả, đa tài và giàu ý chí. Sau hơn mười năm tốt nghiệp đại học, gặp lại nhóm bạn cũ, rủ riêng hai người bạn thân này đi chè chén, chuyện trò.

Nguyên Kha, Phương Uyên và huyền thoại Phù Đổng.

Lịch sử sẽ ghi dấu tháng Năm này, tháng của những con người còn rất trẻ, những sinh viên, họ đã ung dung bước ra tòa và điềm nhiên nói lên tiếng nói của mình, một tiếng nói mang hơi thở và nhiệt huyết của thế hệ, của dân tộc, tiếng nói yêu nước, yêu tự do và tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào.

Từ chuyện gia đình blogger Hoàng Vi, nghĩ về vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc

Câu hỏi bây giờ, không phải là làm thế nào để hòa giải, hòa hợp dân tộc giữa người Việt trong nước với người Việt ở hải ngoại, cũng không phải câu hỏi làm thế nào để hòa giải, hòa hợp giữa nhà nước Cộng sản Việt Nam với chính thể Việt Nam Cộng Hòa trước 30 tháng Tư năm 1975… Mà câu hỏi nhức nhối về vấn đề hòa giải, hòa hợp trong thời điểm bây giờ lại là làm thế nào để có một cuộc hòa giải, hòa hợp đích thực giữa nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, gồm hơn 3 triệu đảng viên Cộng sản với hơn 80 triệu người dân Việt Nam. Vì sao câu hỏi lại đặt ra như thế?

Trang

Subscribe to RSS - Blog của VietTuSaiGon