You are here

Blog

Đôi điều về Nhóm Nghiên cứu Thể chế

       Ngày 09/6 vừa qua tại Hà Nội, Nhóm Nghiên cứu Thể chế đã ra mắt dư luận và cộng đồng mạng xã hội Facebook. Với một thông báo ngắn gọn như sau:

       THÔNG TIN

Kính thưa quý vị!

NHỮNG “CHÁU NGOAN BÁC HỒ” TRONG QUỐC HỘI

Nguyễn Tường Thụy

 

Từ trái qua phải, từ trên xuống dưới: Các đại biểu quốc hội: Nguyễn Thị Kim Ngân, Hoàng Hữu Phước (khóa trước), Nguyễn Thị Xuân, Trịnh Ngọc Phương, Đỗ Văn Đương (khóa trước),  Nguyễn Thị Quyết Tâm, Nguyễn Thị Thủy, Ngọ Duy Hiểu.

Ảnh của tuankhanh

Cho một kiếp mơ được yêu nhau

Tác giả hai bài thơ đã cùng âm nhạc của Phạm Duy trở thành bất hủ trong lòng người Việt, nữ thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh, đã ra đi vào ngày 9/6/2017 tại miền Nam California. Một cái tên lớn của văn hoá Việt Nam đã hoá mây về trời trong những ngày ở quê nhà đầy mưa và mây xám.
 
Kiếp nào có yêu nhauĐừng bỏ em một mình, là đôi tác phẩm trong hàng loạt các sáng tác của bà như truyện ngắn, truyện dài, thi tập... mà danh mục có đến 17 ấn bản, từ năm 1960 đến 1990.
 

43 năm và bao nhiêu năm nữa?

Hà Nội chặt cây xanh, Sài Gòn cũng trơ trụi cây xanh vì bị chặt, đất nước này có thành phố nào, tỉnh nào không bị chặt cây xanh? Chắc chắn là không có, ngay cả thành phố Đà Nẵng thời ông Nguyễn Bá Thanh còn làm Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố, thời ‘vàng son’ của Đà Nẵng, vẫn có hàng xà cừ trăm tuổi (từ thời Đà Nẵng còn mang tên Tourance) trên đường Quang Trung cũng bị chặt không thương tiếc. Đó là chưa muốn nói đến những cây xanh trên dãy Trường Sơn!

Những lý do buộc đảng Cộng sản Việt Nam phải chủ động tiến hành đối thoại?

Vấn đề quan trọng hơn cả là sức ép từ tập thể cựu lãnh đạo cao cấp đảng CSVN, một nhân tố hết sức quan trọng tạo nên sức ép với ban lãnh đạo hiện nay, để buộc họ phải tự sửa đổi đến thay đổi để cứu con đò nát Việt Nam vốn đã quá tròng trành. Trên thực tế, mọi cá nhân lãnh đạo Việt Nam ở mọi cấp từ trung ương đến địa phương đều giàu có và dư giả, họ có đất đai, nhà cửa, tiền gửi nhà bank, con cái du học phương Tây. Nhiều người còn là chủ các doanh nghiệp lớn nhỏ. Do vậy, nhu cầu bức bách của họ hiện nay duy nhất chỉ là sự an toàn cho bản thân, gia đình và con cái.

Viết cho Mẹ Nấm

Trương Duy Nhất

Tôi tin, trước toà, sẽ lại là một hình ảnh Như Quỳnh Mẹ Nấm quyết liệt, bất khuất. Tù đày chỉ làm chúng ta mạnh lên, chứ không khiến chúng ta sợ hãi - Phải không Quỳnh?

Chính phủ kiến tạo, hay kiến tạo chính phủ?

Trương Duy Nhất

Thủ tướng thì... Cờ Lờ Mờ Vờ. Bộ trưởng Văn hoá, Thứ trưởng, Tổng cục trưởng, Cục trưởng... thì thiếu văn hoá, lưu manh, lừa phản, trâng tráo. Bộ trưởng Giáo dục – đào tạo thì nói ngọng, đến chữ "nồn" cũng không phân biệt nổi. Bộ trưởng Thông tin - Truyền thông thì "lên đồng", đòi cầm lái định hướng cho nền kinh tế "thị trường XHCN". Kiến tạo ở đâu, kiến tạo cái chi, khi chưa kiến tạo lại chính phủ?

Phát triển bất chấp môi trường và cái giá phải trả

Song Chi.

“Sau vụ đốn hạ cây xanh: Những con đường oằn mình dưới nắng thiêu đốt”, Báo Mới. Đây là một bài báo cũ từ năm 2016 nói về một số con đường ở Hà Nội, trong đó có đường Nguyễn Chí Thanh tuyệt đẹp, bị chặt trụi trong dự án thay thế 6700 cây xanh đầu năm 2015, may nhờ dư luận phản đối nên đã dừng lại, tuy nhiên một phần cây xanh đã kịp bị đốn hạ. Sau đó thì người dân đều thấm thía cái nóng kinh hoàng khi đi dưới những con đường trơ trụi.

Hà Nội không còn xanh

Trương Duy Nhất

Hà Nội đang phát triển theo hướng đốn hạ triệt phá cây xanh. Những hàng cổ thụ, hàng nghìn cây cổ thụ chục, trăm năm tuổi, đẹp đến mê hồn đã và sắp bị đốn sạch. Phát triển để sống. Không phải phát triển để chết. Có vẻ như, họ vẫn chưa nghe thấy mùi thần chết sau những trận nóng nung cháy trời Hà Nội những ngày qua. Đến cá Hồ Tây cũng không đủ khí thở chết trắng trời. Hà Nội của tôi, rồi sẽ ra sao? Chẳng lẽ sẽ thành một Hà Nội không có màu xanh, không bóng mát?

Trang

Subscribe to RSS - blog