You are here

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đinh Vít & Hoả Tiễn

Ảnh của tuongnangtien

Chúng ta chưa tự làm được cái đinh vít!

Nhà báo Quang Đông (Tiền Phong Online)

Tôi học nhiều, biết rộng (trên thông thiên văn, dưới đạt địa lý) thấu hiểu mọi lẽ huyền cơ của hoá công nên có thể giải thích tất tần tật mọi hiện tượng trong vũ trụ – trừ mỗi chuyện này: chả hiểu sao tôi rất ít khi có tiền, và nếu có thì cũng khó mà giữ trong túi được quá ba hôm.

Vợ tôi cũng thế. Tôi cứ nghe người bạn đời của mình than thở rằng không biết bụi từ đâu đến mà nhà cứ lau chùi hoài vẫn thấy, còn tiền thì chả biết biến đi mô mà lúc nào cũng thiếu.

Hỏi thăm bà con láng giềng, và bạn bè thân sơ mới biết là (hoá ra) ai cũng đều thế cả, đều hơi thiếu thốn, hoặc rất cần tiền. Ở bình diện quốc gia cũng vậy luôn. Gần như nhà nước nào cũng đang trong tình trạng bội chi, cần cắt giảm ngân sách, và đều vô cùng lúng túng khi buộc phải giải trình (minh bạch) về việc chi/thu – chỉ trừ mỗi Bắc Hàn.

Nhân vật lãnh đạo quốc gia này, đồng chí Kim Chính Ân, rất thích xem hoả tiễn bay. Thú tiêu khiển của ông vô cùng tốn kém nên đất nước thường xuyên ở vào cảnh cùng quẫn là điều dễ hiểu – ngay cả trẻ con Triều Tiên cũng hiểu – khỏi phải giải trình hay giải thích lôi thôi gì ráo, với bất cứ ai.

Nỗi đam mê vũ khí của lãnh tụ Kim Chính Ân còn khiến cho không ít người lo ngại, và lo sợ.  Hôm 28 tháng 07 năm 2017,  RFA lại mới la làng: “Bắc Hàn lại phóng tên lửa.”

Cùng với tin này, còn có nhiều tin và bài liên quan khác:        

Cùng lúc, trên trang BBC cũng có đôi lời bình luận (nghe) rất mỉa mai: “Binh lính đói còn tiền đổ vào vũ khí hạt nhân.” Đua đòi chế tạo vũ khí trong khi lính đói khát quả là điều rất đáng phàn nàn. Tuy nhiên, không chế tạo ra được bất cứ loại vũ khí gì (kể cả con dao cạo) mà quân dân vẫn đói thì e là chuyện còn đáng mai mỉa và chê trách hơn nhiều.

Trong thời gian qua, mọi cơ quan truyền thông Việt Nam đều loan những tin sau:

Đó là những cái chết thương tâm mới nhất, chứ không phải là duy nhất, xẩy ra trên đường phố VN. Tại sao lực lượng cảnh sát giao thông ở đất nước này lại “thi hành nhiệm vụ” một cách nhiệt tình (quá mức cần thiết) đến độ phải tử vong đều đều như thế?

Câu trả lời có thể tìm được qua những dòng chữ sau của blogger Nhân Thế Hoàng, đọc được trên trang Đàn Chim Việt:

“Các anh cảnh sát và tài xế, họ đều đáng thương hơn đáng trách, tại trên vai của họ đều là gánh nặng cơm – áo – gạo – tiền và trách nhiệm đối với gia đình vợ con, cũng như số tiền phải cống nạp lên trên.

Qua trang fb của mình, nhà báo Huy Đức cũng chia sẻ đôi lời tương tự:

“Trong ly rượu chờ bão tan ở Hà Tĩnh, một đại tá CA nghỉ hưu nói với tôi: ‘Không phải các cháu không biết chỉ cần báo số xe cho trạm kế tiếp bắt những xe bỏ chạy, nhưng, trạm nào có 'định mức' của trạm ấy. Có cháu phải vay tiền ngân hàng để có một chỗ đứng ngoài đường.”

Thảo nào mà binh sĩ và sĩ quan (kể cả sĩ quan cao cấp) của ngành cảnh sát giao thông Việt Nam đều buộc phải đứng đường ráo trọi, và bị xe tông chết dài dài. Công an mà còn đói tới cỡ đó thì quân đội, tất nhiên,  phải đói hơn nhiều!