You are here

Bố nó là công an

Chuyện sáng nay, trước cổng một trường cấp 1. Thương cho những đứa trẻ, cổ còn đeo khăn quàng. Bố nó là công an.

- Bố mày độc ác!

- Bố mày mới ác độc. Bố tao làm cảnh sát giao thông, chỉ giữ gìn trật tự giao thông thôi!

- Nhưng hôm qua trên mạng đưa ảnh bố mày túm tóc lôi phụ nữ, đánh vỡ đầu người ta.

- Đó là tại bà bán hủ tiếu ấy lấn chiếm vỉa hè!

- Lấn chiếm vỉa hè thì nhắc nhở thôi, sao kéo đầu lôi tóc đánh người như du côn vậy?

... 

- Bố mày đánh người biểu tình nữa. Hôm qua trên mạng tung ảnh bố mày đánh người biểu tình đấy.

- Có phải bố tao đâu. Người ta bảo đó là bọn du côn, lưu manh vô học nào đấy, chứ không phải bố tao.

- Du côn gì, tao nghe trên mạng bảo đó là bố mày. Bố mày giả dạng du côn. Giả mặc thường phục, che mắt bịt miệng nhưng người ta vẫn nhận ra đấy là bố mày. 

- Thế bố mày thì sao? Bố mày làm quản giáo. Người ta bảo quản giáo đánh cả tù. Quản giáo là đồ ác độc. Trên mạng họ chửi thế đấy! Bố mày là quản giáo. Bố mày mới là đồ ác độc. Đồ con nhà ác độc!

- Mày ác độc, bố mày ác độc. Trên mạng nó bảo bố mày là du côn, một lũ du côn. Cảnh sát du côn, công an du côn. Bố mày là đồ du côn!

- Bố mày du côn. Mày ác độc. Bố mày ác độc. Hu hu hu...

Hai đứa lao vào nhau. Vừa chửi vừa lôi áo giật tóc, hu hu khóc. Chẳng hiểu vì chuyện gì.

Can xong, xoa đầu hai đứa, tôi hỏi:

- Bố cháu làm gì, cảnh sát giao thông à? Còn bố cháu, quản giáo thật à?

- Thôi, đừng đánh nhau nữa. Cảnh sát, hay quản giáo gì thì cũng là... công an. Bố các cháu là công an, nghe chưa.

Cả hai đứa đều gật. Miệng vẫn mếu. Trông đến tội nghiệp.

Mấy đứa nhỏ khác, dường như cùng lớp, đứng cạnh xì xào:

- Hai đứa con công an. Bố nó là công an.

Chuyện sáng nay, trước cổng một trường cấp 1. Thương cho những đứa trẻ, cổ còn đeo khăn quàng.

- (Biếm hoạ của: Bomttd).