You are here

Blog của canhco

Khi nhà giáo cầm loa

Suốt mấy tuần liền, tôi bị ốm, phải nhập viện.

Những “Vâng lời” giống nhau.

Sau buổi sáng 5 tháng 6, những người trực tiếp tham dự cuộc biểu tình chống Trung Quốc chắc chắn sẽ có những kinh nghiệm hết sức khó quên. Các trang mạng xã hội và blogger hào hứng chia sẻ hình ảnh của những khuôn mặt trẻ rạng rỡ, tự hào là người Việt Nam và hình như dư âm của nó vẫn còn đọng lại rất sâu trong lòng của tất cả những ai theo dõi vụ này, dù có tham gia cuộc biểu tình hay không.

Hiệu ứng Bình Minh?

Liên tiếp trong nhiều ngày qua sự kiện nổi bật nhất trong nước không gì khác ngoài việc tàu hải giám Trung Quốc cắt dây cable thăm dò dầu khí của tàu Bình Minh. Trong cũng như ngoài nước rộ lên một làn sóng phẫn nộ chưa từng thấy từ nhiều năm qua. Nhiều năm, tính theo mốc thời gian ít nhất là sau các vụ biểu tình chống Trung quốc tại Hà Nội và Sài Gòn vào năm 2007. Không khí hừng hực của những ngày ấy đang phảng phất trên các trang báo trong nước, còn trên các trang blog thì không cần phải nói, mặc sức giận dữ và khai chiến.

Hai câu chuyện, một nỗi buồn.

Mấy hôm nay hai chuyện xảy ra liên tiếp làm hao tốn không ít giấy mực của báo chí. Chuyện thứ nhất là tàu Dìn Ký, con tàu du lịch cho khách thuê tổ chức tiệc sinh nhật cho cháu bé 3 tuổi đã chìm lỉm giết chết 16 người trong đó có 10 người là thân nhân ruột thịt của cháu bé. Người sống sót trong gia đình này là một người Đài Loan cha của cháu.

Ba người đàn bà.

Không hiểu sao khuôn mặt của chị luôn ám ảnh tôi mỗi khi nghe tới tên của chồng chị: TS Cù Huy Hà Vũ.
 

Nhà nước ta, cái gì cũng sợ!

Tôi có một chị bạn tuy hơi bộc tuệch nhưng lắm khi hỏi những câu hỏi rất…góc cạnh và nói theo ngôn ngữ thời thượng thì rất “nhạy cảm”
Chị hỏi: sao nhà nước ta cái gì cũng ..sợ hết vậy?
Ui chao nghe như điện giật!
 

Lòng tự trọng và sự xót thương.

Động đất, sóng thần, nổ nhà máy điện hạt nhân....còn gì kinh khủng hơn nữa để trút lên đầu người dân Nhật hay không?
 

Nước ngoài là nước nào?....

Nhà ông bác tôi có người con trai cả đã chết vào ngày 14 tháng 3. Gia đình bác vẫn âm thầm lo ngày giỗ của anh rất chu đáo.
Khi chết anh chưa có vợ và một điều khiến gia đình buồn nhất là anh không có một nấm mồ để mà thăm viếng. Anh chết ngoài hải đảo, đảo Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa.
Gia đình biết rất ít về việc anh hy sinh. Không một di vật nào được mang về nhà và theo lời bác trai tôi kể thì anh rất yêu đời khi chết mới 24 tuổi và anh vừa gửi về hai bức thư kể lại những ngày ở đảo xa. Bác gái tôi đôi khi ngồi nhắc lại chuyện vợ con của anh như một hoài niệm.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của canhco